Vướng mắc khi thực hiện Nghị định 111/2013/NĐ-CP

Quy định chưa rõ ràng về đối tượng áp dụng; thiếu hợp lý về thời hiệu và thủ tục áp dụng là những vướng mắc nổi cộm khi thực hiện Nghị định 111/2013 về chế độ áp dụng biện pháp xử lý hành chính giáo dục tại xã, phường, thị trấn.

Băn khoăn từ đối tượng áp dụng

Theo đánh giá của các địa phương, một trong những khó khăn đầu tiên khi thực hiện Nghị định 111/2013/NĐ-CP là quy định mù mờ, thiếu rõ ràng về đối tượng áp dụng biện pháp xử lý hành chính. Theo đó, người từ đủ 14 tuổi đến dưới 18 tuổi, trong 6 tháng đã ít nhất hai lần bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi trộm cắp, lừa đảo, đánh bạc, gây rối trật tự công cộng hoặc là người từ đủ 18 tuổi trở lên, trong 6 tháng đã ít nhất hai lần bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi xâm phạm tài sản của cơ quan, tổ chức; tài sản, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm của công dân hoặc người nước ngoài; vi phạm trật tự, an toàn xã hội mới bị áp dụng biện pháp xử phạt này.

Không ít chuyên gia đặt câu hỏi: Đối tượng vi phạm lần thứ hai đã bị xử phạt hay phải tới lần thứ ba mới có đủ điều kiện để áp dụng biện pháp xử lý hành chính? Trong trường hợp phạm hai tội khác nhau, lần đầu là trộm cắp nhưng lần sau là gây rối trật tự công cộng thì có được xem là căn cứ xác định đối tượng đó đã bị xử phạt tới hai lần hay không?

Hơn nữa, Nghị định cũng không nêu cụ thể số lần bị xử phạt như trên là chỉ trong phạm vi địa phương đối tượng đang cư trú hay bao gồm cả vi phạm tại nơi khác. Thực tế cho thấy, nhiều đối tượng bị phát hiện xử phạt vi phạm hành chính lần đầu ở địa bàn này nhưng đã vi phạm và bị xử phạt trước đó ở địa bàn khác. Nhiều ý kiến cho rằng, biện pháp xử lý hành chính giáo dục tại xã, phường, thị trấn nên được áp dụng cho tất cả các đối tượng vi phạm đã bị xử phạt hành chính mà không giới hạn phạm vi chỉ ở nơi cư trú. Song, để thực hiện có hiệu quả, cần có điều khoản bắt buộc cơ quan, cá nhân đã xử phạt vi phạm hành chính phải có trách nhiệm gửi hồ sơ xử phạt về địa phương nơi người vi phạm cư trú để tiện theo dõi, quản lý. Nếu không có cơ chế phối hợp rõ ràng giữa các địa phương sẽ gây ra nhiều khó khăn cho địa phương trong xác minh và xử lý.

… tới thời hiệu, thủ tục

Theo đại diện UBND tỉnh Quảng Ngãi, không ít đối tượng bị xử lý vi phạm hành chính và đã được giáo dục tại xã nhưng thời hiệu quy định cho việc giáo dục tại xã chỉ 6 tháng là quá ít. Sau khi hết hiệu lực giáo dục, đối tượng tiếp tục vi phạm hành chính thì không thể đưa đi cơ sở giáo dục được vì đã hết thời gian quy định, gây khó cho quản lý.

Việc xác định thời hiệu như trên không thống nhất với quy định tại Luật Xử lý vi phạm hành chính và dễ dẫn tới trường hợp thời gian xử lý vi phạm hành chính lần hai vẫn còn nhưng thời hiệu áp dụng các biện pháp giáo dục tại xã, phường đã hết. Đã có trường hợp, đối tượng thực hiện hành vi trộm cắp, lừa đảo từ tháng 1 nhưng để điều tra, phát hiện hành vi vi phạm, lực lượng chức năng phải mất một khoảng thời gian dài. Vô hình trung, việc xác định thời hiệu từ khi đối tượng đó vi phạm lần cuối đã rút ngắn thời gian chấp hành biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn. Điều đó đòi hỏi phải sửa đổi quy định về thời hiệu áp dụng là 6 tháng kể từ ngày ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính lần hai; đối với trường hợp đối tượng thực hiện hành vi có dấu hiệu tội phạm cũng cần kéo dài thời hiệu 6 tháng hoặc 1 năm kể từ ngày phát hiện hành vi vi phạm thay vì thực hiện hành vi vi phạm.

Nhiều địa phương còn lúng túng khi áp dụng biện pháp xử lý hành chính này do vướng hồ sơ, thủ tục. Đơn cử như đối với đối tượng nghiện ma túy, để lập được hồ sơ đề nghị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn thì phải có văn bản xác nhận tình trạng nghiện của cơ sở y tế có thẩm quyền. Song, đội ngũ y tế ở UBND xã, phường ít được tập huấn, trình độ chuyên môn còn hạn chế nên chưa đủ khả năng xác định tình trạng nghiện của đối tượng.

Quy định đối tượng vi phạm phải có mặt tại Hội đồng xét duyệt để xét duyệt và công bố biện pháp giáo dục tại xã, phường cũng rất khó thực hiện. Không hiếm trường hợp cố tình trốn tránh không chịu hợp tác, trong khi Nghị định còn thiếu chế tài xử lý đối với hành vi này.

Nguồn: Đại biểu nhân dân

166

Gởi câu hỏi
Văn bản liên quan